Nguyễn Giản Đơn

Search This Blog

Showing posts with label Bạn bè tôi viết. Show all posts
Showing posts with label Bạn bè tôi viết. Show all posts

Monday, 18 June 2012

Hãy cứ lặng câm bên đời nhau...


Tôi hay lang thang đi tìm nhặt những vần thơ để ru phận mình trong những ngày du viễn  cô liêu, để tìm một ít mong manh của những cuộc tình, để tìm những giọt nắng âm áp giữa những ngày đông, để thấy trong mỗi cuộc tình tan vỡ, bỏ lại phía sau những nỗi niềm khắc khoải...
Cuộc đời không như là mơ bởi thế chúng ta không thể vẽ nên những giấc mơ xinh tươi và phúc hạnh viên mãn cho mình. Có thể bạn chưa bao giờ yêu, đã từng yêu, chưa bao giờ chia tay, hay đã mất nhau giữa mênh mông cuộc đời. Khi một ai đó ra đi, thì tất cả những gì thuộc về nhau không bao giờ tồn tại, có chăng chỉ là những nỗi niềm lẫn khuất, làm sao ta có thể về bên nhau mà ấp ôm những nỗi niềm và sư cô quạnh trong nhau...?
Có lần tôi đã đọc bài thơ này rồi thấy vui lắm, khi đó đã comment một câu thế này "Đôi khi sao mà anh si tình thế, hỡi chàng trai trong bài thơ?". Là con gái, tôi nghĩ ai cũng thấy ấm lòng vì những điều tựa hồ như thế, dẫu mong manh nhưng đủ lấp đầy trái tim những người con gái đã từng mấy bận hẫng hụt vì sự mất mát...Có khi ôm hoài những tiếc nuối cho những cuộc tình đã qua, rồi thấy mình cô độc giữa thế gian này, rồi có khi lãng quên đi những tình cảm thân thương gụi gần bên mình, rồi có khi quên cảm nhận cái tình mà ở một nơi nào đó xa xôi của ai đó dành cho mình...
Có đôi khi con gái chỉ thích được ai đó nhìn thấy mình, kiểu như chàng trai nào đó ngồi trong góc khuất rồi chờ con gái đi ngang qua, gọi í ới một tiếng, khi đó đời vui và rộn ràng lắm...Không hẳn là tất cả nhưng sẽ có cô gái mong manh nào đó cảm nhận được điều này với nụ cười rạng rỡ như giọt sương ban mai...
Có đôi khi...
Chỉ cần biết người nhìn thấy em ngồi đâu đấy hát khe khẽ, thầm thì với những cơn gió nỗi lòng của đứa con gái lãng đãng như em...
Đôi khi thấy em như ngồi hát
Bên ta nâng phím tương phùng
Sao bỗng ước mình như dòng thác
Thét gầm chẳng chút bận tâm
......Em cũng ước người như dòng thác, thét gào thỏa thích mà chẳng cần phải bận tâm chi bụi bặm của cuộc đời này. Trong veo như cái tình mà người dành cho em.
Có đôi khi em ước người như mùa đông, mùa hạ, mùa thu, mùa xuân để đón vào lòng những tín hiệu rộn rã của mùa. Để em biết rằng, ở đâu đấy giữa cuộc sống bộn bề này có người đợi chờ em như mùa đông dài chờ tia nắng ấm mong manh, như mùa hạ nóng bỏng khát một cơn mưa rào, như mùa thu đón đợi những chiếc lá vàng rơi, như mùa xuân chờ hương hoa nồng nàn khắp lối...
Đôi khi thấy lòng như mùa đông
Chờ em một tia nắng lạ
Đôi khi thấy lòng như mùa hạ
Mong em giọt mưa vô tình
Có đôi khi chỉ cần người lặng câm, đừng sốt sắng, đừng vồ vập hỏi han, chỉ cần những nốt lặng dài khi cuộc đời em đầy gió giông, bão nổi...Sự câm lặng của người trên con phố khuya xa xôi nào đó cho em nhìn thấy những xót xa mà người dành cho em, cho vầng mắt em thâm sau những đêm sầu muộn, cho màu môi em nhạt vì những đóa hoa xinh tươi trong em tắt ngấm tự thưở nào bởi những dập dùi của những cơn gió thốc.
Đôi khi nhìn vầng mắt em thâm
Đường khuya ta khóc một mình
Đôi khi nhìn màu môi em nhạt
Thương nhiều ta chỉ lặng câm
Có đôi khi anh hãy làm một cơn gió thoảng qua đời em mà thôi, một cơn gió mát lành và tinh khôi, chỉ đủ đùa nghịch làm vờn bay mái tóc em suông dài...Hay có đôi khi người hãy làm một giọt sương mai, chưa kịp tan dưới ánh nắng ngày, đọng lại trên mi mắt em gầy trong khoảng khắc yếu mềm nào đó, để khi ngày rạng rỡ lên, nắng chan hòa, giọt sương ấy sẽ tan nhanh rực rỡ ngắm nhìn em, để em nhìn thấy người hạnh phúc thắm tươi bên cuộc đời hiu quạnh...
Đôi khi ước mình như làn gió
Chỉ đủ làn tóc em bay
Đôi khi ước mình như giọt sương
Đọng trên mi mắt em gầy
Có đôi khi mà sao lắm nỗi, có đôi khi mà em nghe những ngọn sóng dâng đầy, như những cơn mưa dai dẳng sau những ngày nắng hạ khô cháy, bỏng rát những con đường...Có đôi khi ước mình ngô nghê như trẻ nhỏ, để đươc yêu thương, hờn giận tinh khôi không vướng bận lo toan và muộn phiền...Những cơn mưa lạnh căm khiến lòng người tê tái, ừ, chắc vì cuộc đời quá dài, quá xanh trong, đa sắc nên em cảm nhận được tình người qua mỗi cách ví von...
Đôi khi ta lặng bước trong mưa
Muộn sầu vơi đi một nửa
Đôi khi nghĩ về nhiều lời hứa
Thấy mình ngộ như trẻ thơ
Mỗi phận người giữa cuộc đời có đôi khi mong ước quá nhiều dẫu biết rằng đời không cho ta đủ đầy, thế mà vẫn cứ ước mơ, vẫn cứ thả trôi những nỗi niềm vào dòng sông hiền hòa nghìn đời miết chảy...để rồi có khi ngẩn ngơ, hoài vọng trong sự khát khao mãnh liệt, tiếc nuối vô bờ...
Người ơi, người à, có mãi làm một chiếc bóng lặng câm bên đời em, để em tìm về mỗi khi những con sóng đời dập dùi xô đẩy hay không?
Đôi khi thấy lòng như chiếc lá
Ngẩn ngơ giữa ngã ba dòng
Lại ước mình như chiếc bóng
Bên em một đời lặng câm
Có những niệm hoài đã qua đi, có những cuộc tình đã qua đi, "giá như" cũng chỉ là một cách vỗ về, ru êm đời ta vào miền lặng...Vậy mà em vẫn muốn ru mình, người vẫn muốn ru người, ta vẫn muốn ru nhau khi mà cuộc đời này loay hoay lạc nhịp...
Đôi khi ta, đôi khi em
Lạc loài như cơn gió bơ vơ
Tìm nhau giữa bốn bề gió lộng
Lang thang ngơ ngẩn khúc nhạc trầm...
Lãng Yên

Có đôi khi
(Nguyễn Giản Đơn)
Đôi khi thấy em như ngồi hát
Bên ta nâng phím tương phùng
Sao bỗng ước mình như dòng thác
Thét gầm chẳng chút bận tâm
......
Đôi khi thấy lòng như mùa đông
Chờ em một tia nắng lạ
Đôi khi thấy lòng như mùa hạ
Mong em giọt mưa vô tình
............
Đôi khi nhìn vầng mắt em thâm
Đường khuya ta khóc một mình
Đôi khi nhìn màu môi em nhạt
Thương nhiều ta chỉ lặng câm
..............
Đôi khi ước mình như làn gió
Chỉ đủ làn tóc em bay
Đôi khi ước mình như giọt sương
Đọng trên mi mắt em gầy
.............
Đôi khi ta lặng bước trong mưa
Muộn sầu vơi đi một nửa
Đôi khi nghĩ về nhiều lời hứa
Thấy mình ngộ như trẻ thơ
...............
Đôi khi thấy lòng như chiếc lá
Ngẩn ngơ giữa ngã ba dòng
Lại ước mình như chiếc bóng
Bên em một đời lặng câm
*******

"Sóng hát vu vơ"

Đây không những là một bài thơ mà còn là một bài hát. Với tôi, thơ luôn có một nét dịu dàng phảng phất, dịu dàng đến nỗi người ta có thể cất lên tiếng hát...
Một sáng mưa, tôi cũng làm con sóng hát vu vơ những lời này và thấy tâm hồn yên ả giữa một sáng nắng đi vắng, mưa rả rích. Giữa cuộc đời bộn bề lo toan này, người ta cần chữ duyên để có thể thấu hiểu nhau, thấu hiểu những con chữ, thấu hiểu những vần thơ, thấu hiểu từng ca từ khi được hát lên...Và tôi tin ai cũng cần có những khoảnh khắc đồng điệu như thế để thấy cuộc đời dịu dàng quá đỗi...
Ảnh: Internet
Thế là......
mùa thu đã ra đi

Và chiếc lá cuối cùng....
đã rụng

Thế là .....
em cũng đã ra đi

Bỏ lại tôi tôi.......
lạnh lẽo mùa đông
Thế là mùa thu đã ra đi...và chiếc lá cuối cùng đã rụng. Người ta thương chỉ thấy tiếc nuối cho những điều đã ra đi và khi những gì đã qua trở thành hoài niệm. Hoài niệm để mà nhớ, mà quên, mà thỉnh thoảng quay về ngập ngụa trong nỗi niềm da diết của nỗi nhớ. Nỗi nhớ không mang một hình hài mặc định, bởi lẽ đã có lần đọc đâu đó rằng "Giản đơn vì dĩ dãng ấy vô chiều" và cứ thế mà da diết nhớ thương như dòng sông muôn đời cuộn chảy...Mùa thu đã mấy bận ra đi, hội ngộ tương phùng rồi chia ly miết mãi. Cuộc đời là những vòng tròn đồng tâm, dẫu đến dẫu đi thì vẫn trọn đời lẩn quẩn. Chiếc lá cuối cùng của Thu cũng đã rụng rơi theo dòng tuổi của mùa. Và cả Em nữa, em cũng đã ra đi nhưng em khác mùa Thu ở chỗ, thu đến rồi thu đi theo chu kỳ của đất trời. Còn em, em ra đi chỉ để lại tôi, chỉ để lại một mùa đông lạnh lẽo...Không dưng mà người ta cần bàn tay, vòng ôm của ai đó giữa mùa đông lạnh giá. Bởi Đông khiến người ta cô đơn hơn vốn dĩ. Vì Đông lạnh nên Đông cần hơn ấm. Cơ mà em ra đi, chỉ để lại tôi mùa Đông này và tự khi nào tôi biến thàng gã lang thang vu vơ hát cùng con sóng...
Thế là ......
em không còn hát bên sông

Chỉ mình tôi.....
ôm đàn mang nỗi nhớ

Trong thoáng heo may .......
chẳng còn nghe hương bưởi

Em xa rồi......
con sóng hát vu vơ...
Rồi kí ức vẫn vẹn nguyên là kí ức. Em đi rồi để lại tôi một khung trời nhớ. Em đi rồi...là em sẽ không còn hát bên sông. Bến sông luôn khiến những cuộc tình khắc khoải. Ai cũng qua một thời tuổi trẻ mộng mơ, ai cũng có những cuộc tình, và ai cũng có những bến sông lộng gió cuộc tình gầy. Vì em đi rồi, vì bên sông không còn tiếng hát, chỉ còn tôi, ôm đàn mang nỗi nhớ gãy khúc nhạc buồn xa cũ...Người ta bảo, những ngọn sóng bạc đầu vì nỗi nhớ. Thế mà giờ đây, con sóng còn hát vu vơ để mà nhớ, để mà xoa dịu đi hình bóng em nhòa nhạt trong thoáng heo may hao gầy giữa những ngày Thu còn sót lại...Chỉ còn em trong tôi, còn em vẹn nguyên trong tôi đến cả mùi hương bưởi nồng nàn thoảng trong gió....
Thế là.....
con sáo đã sang sông

Vầng trăng xưa ......
hao gầy ôm nỗi nhớ

Tiếng dế cô đơn .....
bản tình ca dang dở

Em xa rồi.......
con sóng hát vu vơ....
 Và thế là con sáo đã sang sông, em miết mãi chuyến đò ngang chiều buồn dịu vợi. Con sáo sang sông rồi, chẳng biết con sáo có vui không? Chia ly không phải bao giờ cũng buồn lòng người ở lại. "Tình chỉ đẹp khi tình dang dở", vì dang dở nên người ta mới nhớ nhau nhiều đến thế, mới khắc khoải về nhau nhiều đến thế và vì dang dở nên cuộc tình đó mới trở thành hoài niệm trong trẻo nhất. Dẫu có bao nhiêu năm nữa, dẫu đôi chân có loanh quanh đến mỏi mệt suốt kiếp này thì cuộc tình ấy vẫn vẹn nguyên trong nhau, người ta luôn dành cho nhau một góc trong trái tim mình, cất giấu thật sâu và trang trọng...Và tôi tin, đoạn này, người hát sẽ thấy chạnh lòng nhất xuyên suốt bài hát cho đến giờ. Con sáo sang sông, nghĩa là, con sáo sẽ không thể nào bay về nữa...Và dù có bay đi biển Bắc, thì người con trai cũng sẽ đi tìm ở biển Đông, làm sao mà tìm được nhau? làm sao mà về được bên nhau? Có chăng chỉ còn loáng thaongs giữa đời nhau một vầng trăng xưa cũ hao gầy vì nỗi nhớ, còn tiếng dế cô đơn, còn bản tình ca dang dở...
Em xa rồi, tình xa rồi, trôi mãi miết về miền vô định nào đó...Kỉ niệm sẽ vẫn mãi là kỉ niệm và kỉ niệm thì bao giờ cũng đẹp trong lòng nhau, người ta hay chắt chiu kỉ niệm để có thể mỉm cười đi tiếp những cuộc tình khác...
Em xa rồi, thế những tôi sẽ gửi nỗi nhớ lại nơi này, trên những con sóng bạc đầu và sẽ vẫn ôm đàn ngồi hát bên sông những chiều lộng gió cho trọn khúc hát vu vơ....
Ps: Ngày mưa và tôi hát "Sóng hát vu vơ" 
Lãng Yên
(Tháng Chín, chắc là mùa Thu chưa ra đi....)